|
Bài viết số 1
Đối
với một trò chơi xếp hình thì mỗi một mảnh chỉ có 1 nơi duy nhất trên
bức tranh, và mỗi mảnh ghép đó không bao giờ đứng một mình cả, ít nhất
nó được ghép với 03 mảnh ghép xung quanh – còn nếu nó là mảnh ghép ở
giữa thì nó được ghép với nhiều mảnh ghép khác nữa.

Tùy
thuộc vào khả năng của người chơi mà người ta có thể chọn mức độ khó dễ
khác nhau. Đối với mức độ càng khó thì chúng ta dễ thấy có nhiều mảnh
ghép có màu sắc và hình dạng giống nhau song khi chúng ta thử ghép
chúng lại với nhau thì mới nhận ra là vị trí của mảnh đó không phải ở
đấy.
Khi xét về con người như chúng ta, tôi
nghĩ rằng chúng ta không có ai là hoàn thiện cả, chúng ta cũng chỉ là
một trong nhưng mảnh ghép (vỡ) nhỏ bé trong một bức tranh tổng thể của
xã hội, xung quanh ta sẽ có nhiều hơn một mảnh vỡ có chung đường bao
với chúng ta.
Cũng như trong trò chơi xếp hình vậy thôi, những mảnh ghép (mảnh vỡ -
chúng ta) chỉ có một vị trí duy nhất trong bức tranh đó. Các bạn phải
nhớ là chúng ta chỉ là 01 mảnh vỡ trong một bức tranh cho nên xung
quanh chúng ta sẽ có nhiều hơn một mảnh vỡ có thể ghép với chúng ta,
ngay cả khi chúng ta có được một mảnh vỡ nào đó phù hợp để ghép lại
thành một khối “Liền Kết” thì lúc đó cả hai sẽ là một mảnh vỡ “lớn hơn
mảnh vỡ cũ” trong bức tranh đó mà thôi.
Do đó bạn đừng nên buồn khi chúng ta nhầm tưởng những mảnh có hình dạng
và màu sắc xem qua tưởng chừng như nó ở vị trí này nhưng khi ghép sát
lại với nhau nó không có phù hợp, bởi vì bên cạnh chúng ta không phải
duy nhất một mảnh vỡ đó có thể ghép chung với chúng ta mà có nhiều hơn
một mảnh vỡ có chung đường biên với chúng ta. Chúng ta sẽ không bao giờ
tìm được một mảnh vỡ nào có thể bao quanh mảnh toàn bộ đường biên của
mảnh vỡ của chúng ta được, mặc dù chúng ta rất muốn tìm được một mảnh
vỡ như thế để hoàn thiện bản thân – không thể có đâu các bạn à!
Có bạn bảo tôi không có gì là không có thể xẩy ra, rất có thể có những
mảnh vỡ nó tạo ra một lỗ rỗng nào đó, và trong lỗ rỗng đó chỉ có duy
nhất một mảnh vỡ vừa với nó, như thế thì mảnh vỡ bên trong đã tìm được
cho mình một mảnh duy nhất có thể bao hết đường bao của mình và mình
trở nên hoàn thiện. Nhưng mà bạn nghĩ lại xem nếu điều đó xẩy ra thì có
thật sự hạnh phúc không ???

Tôi
nghĩ rằng mỗi chúng ta không hoàn thiện được vì chúng ta chỉ là một
mảnh vỡ nào đó trong một bức tranh và chúng ta không hoàn thiện vì
đường bao xung quanh mảnh vỡ đó nó chưa được nhẵn nhưng mong muốn. Mảnh
ghép với chúng ta cũng vậy mà thôi, nó cũng là một mảnh vỡ trong một
bức tranh như chúng ta, nó cung không hoàn thiện được, nó cũng cần ghép
với một mảnh vỡ nào đó để che đi một phần nào đó của đường bao thiếu
“thẩm mỹ” của nó mà thôi, và nếu chúng ta mong muốn tìm được cho mình
một mảnh vỡ nào đó có thể bao kín hết chúng ta để chúng ta được hoàn
thiện, muốn vậy thì mảnh vỡ ghép chung với chúng ta phải có một đường
bao lớn hơn chúng ta lớn hơn chúng ta! Và nó cũng cần có một mảnh vỡ
nào đó ghép lại để được hoàn thiện hơn, tôi nghĩ cũng có những mảnh vỡ
hi sinh tất cả để giúp chúng ta có được một đường bao trọn vẹn – hoàn
thiện bản thân chúng ta, như thế thì mảnh ghép chung của chúng ta qua
thiệt thòi, tôi nghĩ như thế rất khó có thể bên vững bên nhau.
Do đó tôi nghĩ ra một chân lý nào đó khi ví con người như những mảnh
vỡ… chúng ta có thể ghép liền cạnh với “một số” mảnh vỡ khác và rồi cả
hai đều được hoàn thiên hơn so với khi con đứng một mình trong cuộc
sống, cũng như trên tôi đã đề cập – sẽ không có một mảnh nào đó có thể
bao hết đường bao của một mảnh vỡ nào đó, tôi nghĩ chỉ khi cả hai ghép
lại với nhau mà vẫn cảm thấy chưa hoàn thiện sẽ tốt hơn vì khi đó cả
hai đều cảm thấy bản thân mình chưa thể hoàn thiện được mà cả hai cần
phải dựa vào nhau cùng nhau chia sẽ những thiếu sót của nhau để đi tới
một sự thông cảm lẫn nhau. Chính vì thế nên khi chúng ta đã tìm được
một mảnh vỡ có thể ghép phù hợp với chúng ta rồi thì không nên đi tìm
những mảnh vỡ khác với hy vọng hoàn thiện bản thân, vì cuộc sống hai
người cần có sự chia sẽ và cảm thông cho nhau những điều mà mỗi chúng
ta chưa thể hoàn thiện được.

Chúng
ta không thể chỉ nghĩ riêng bản thân chúng ta được, vì chúng ta vẫn cố
đi tìm tiếp những mảnh vỡ khác để hàn gắn ở nhưng đường biên khác của
cùng một mảnh vỡ (thiếu sót của chúng ta) , nếu thế thì mảnh vỡ đang
ghép với chúng ta tuy rất phù hợp thì chúng ta cũng không thể bao quanh
hết tất cả đường bao của mảnh vỡ đó (chúng ta không thể làm cho họ trở
nên hoàn thiện được) và cũng như tư tưỡng giống như chúng ta – nó lại
đi tìm cho mình những mảnh vỡ khác với mục đích để hoàn thiện bản thân
… cứ như thế kéo dai biết bao giờ cho hết được phải không bạn.
Hai mảnh vỡ ghép lại cũng chỉ thành 1 mảnh vỡ lớn hơn mà thôi, và chúng
ta không nên tiếp tục đi tìm những mảnh vỡ khác (khi đã có được 1 mảnh
vỡ ghép chung rồi) để hoàn thiện hơn vì chỉ khi chúng ta chưa hoàn
thiện thì cả hai cần phải dựa vào nhau để cùng nhau vượt qua tất cả các
bạn à!
Lời kết!
· Nếu đã có được một mảnh vỡ ghép với bạn mà có chung đường bao rồi thì
bạn đừng nên cố gắng tìm cho mình những mảnh vỡ khác để bạn hoàn thiện
hơn nữa bạn nhé! Vì …
· Nếu bạn đã ghép với một mảnh vỡ nào đó nhưng rồi lúc chưa muộn bạn đã
nhận ra hai mảnh vỡ không có chung đường bao thì bạn đừng buồn bạn nhé,
bởi vì bên cạnh chúng ta có nhiều hơn một mảnh vỡ có đường bao chung và
có thể ghép với chúng ta bạn à.
Tichlac
|